-->

NGHỆ THUẬT SỐNG

Chân lý: ...

Nguyễn Ntd

Hi các bạn, mình là Nguyễn Ntd
Blog Nghệ thuật sống viết về các giá trị tinh thần của con người, với chân lý "cho đi sẽ nhận lại"
Tôn chỉ: tất cả các bài viết theo quan điểm cá nhân, và tuân thủ đúng phát luật
Blogger: Nghệ thuật sống
Marketing: Vũ Sơn MEC

  • 93, CMT8, Long Hương, Bà Rịa,BR-VT.
  • 0937437376
  • ntd1608nh@gmail.com
  • www.nguyenntd.blogspot.com
Me

Phương châm hoạt động

Blog: Nghệ thuật sống - nguyenntd.blogspot.com
Slaes: Nguyễn Shop - nguyenntdshop.blogspot.com

Viết về chân lý 35%
Viết về thị trường 10%
Viết về con người 30%
Viết về những chia sẻ 25%

Hạnh phúc...

không phải là khi bạn có tất cả những gì bạn muốn, mà là trân trọng những gì bạn đang có

Tham vọng...

thước đo của cuộc đời không phải là thời gian hay vật chất, mà là sự cống hiến

Vật chất...

người giàu có không phải là người có nhiều thứ, mà là người cho đi nhiêu thứ

Con người...

trưởng thành không phải là khi ta nói về những đều lớn lao mà là khi ta hiểu được những đều nhỏ bé

Giá trị con người...

không phải là khi họ đang ở vị trí thuận lợi nhất, mà là khi họ đang rơi vào hoàn cảnh khó khăn và đau khổ nhất

Tình người...

Bắc cực không phải là nơi lạnh nhất, mà nơi lạnh nhất là nơi không có tình người

0
Số lượng bài viết
0
Thành viên cộng đồng
0
Cộng đồng facebook
0
Bài post yêu thích
  • Vô tình thấy phụ nữ đang tắm, cậu sẽ làm gì? Câu trả lời bất ngờ...

    Câu trả lời cho thấy cách ứng xử vô cùng nhạy bén và khôn khéo của chàng trai. Đó là lý do vì sao anh ta được tuyển dụng ngay trước mặt rất nhiều người.

    Tuyển quản lý khách sạn
    Một khách sạn nổi tiếng thế giới cần tuyển dụng giám đốc, người đến ứng tuyển rất đông.
    Ông chủ khách sạn muốn kiểm tra họ một chút. Ông nói: "Giả sử trong lúc đi kiểm tra phòng, các anh bước vào phòng của khách và bất chợt thấy một phụ nữ đang khỏa thân tắm, anh sẽ làm gì?"
    Đám đông tranh nhau giơ tay xin trả lời. Có người nói: "Tôi sẽ nói xin lỗi cô, tôi không cố ý".
    Người khác lên tiếng: "Tôi sẽ nói xin lỗi cô, tôi chưa nhìn thấy gì cả"…
    Ông chủ khách sạn nghe xong các câu trả lời đều lắc đầu. Khi đó, một thanh niên khá điển trai nói một câu, lập tức được tuyển dụng ngay giữa đám đông.
    Câu trả lời của anh ta là: "Xin lỗi anh!"

    Ảnh minh họa.
    Giải mã đáp án
    Đáp án này đã nắm bắt được tâm lý của khách hàng. Vì sao?
    Vị khách rõ ràng là phụ nữ, nhưng vị giám đốc này lại nói là ANH. Điều này sẽ khiến vị khách đó suy nghĩ gì?
    Chắc chắn rằng người này sẽ cho rằng vị giám đốc chưa nhìn rõ mình, vì thế trong lòng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm, không bị làm cho mất thể diện.
    Người mà ông chủ của khách sạn muốn tìm chính là một người có thể nắm bắt được tâm lý của khách, như thế mới có thể làm tốt các nhiệm vụ hằng ngày, dễ dàng giao tiếp và để lại ấn tượng tốt cho khách.
    Bán mỹ phẩm
    Chàng thanh niên nọ mới kết hôn chưa được bao lâu, anh ta quyết định mở một cửa hàng mỹ phẩm để kinh doanh.
    Công việc làm ăn của cửa hàng rất khá. Một hôm, có một vị khách nữ, chừng 40 tuổi ghé qua và hỏi chủ cửa hàng: "Loại mỹ phần này hiệu quả thế nào?"
    Ngay lập tức, chàng thanh niên kia đáp lời: "Ồ, loại này tôi cũng không được rõ cho lắm, quý khách đợi một chút, mẹ tôi sẽ tư vấn giúp ạ."
    Nói xong, anh ta nhanh tay kéo vợ ra ngay trước mặt khách. Vị khách kia đánh mắt nhìn người phụ nữ trước mắt mình phải đến chục phút trước khi mở ví, lấy tiền và mua hàng.

    Giải mã đáp án
    Người bán hàng trên đã đạt được mục đích bán hàng theo cách rất khôn ngoan.
    Có một thực tế là quan điểm của con người không phải là thứ không thể thay đổi.
    Chính vì thế, điểm mấu chốt trong kinh doanh nằm ở chỗ người bán hàng phải hiểu rõ nhu cầu thực sự của khách, đồng thời đánh trúng tâm lý của khách hàng, từ đó thuyết phục họ. Bằng cách đó, người bán hàng sẽ đạt được mục đích của mình.
    Đây không chỉ là thủ pháp kích thích bán hàng mà còn là lối tư duy sáng tạo mà làm bất cứ việc gì chúng ta cũng cần tới, nhất là trong thời buổi cạnh tranh gay gắt như hiện nay.
    Bán sô pha
    Ở ga tàu điện ngầm hầu như không có nhiều chỗ ngồi cho khách ngồi nghỉ trong lúc chời đợi. Và cho dù có thì chỗ ngồi đó cũng không thoải mái.
    Một doanh nghiệp chuyên về đồ nội thất, gia dụng đã nắm bắt điểm này, thực hiện ngay một chiến dịch đặt sô pha tại hàng loạt các ga tàu điện ngầm tại Paris phục vụ hành khách miễn phí như cách để quảng bá sự tiện dụng và thoải mái của sản phẩm.
    Kết quả là, chiến dịch này đã thu về thành công lớn khi lượng khách hàng tìm mua sô pha của họ ngày càng nhiều.

    Đại gia tuyển vợ
    Có một vị đại gia muốn tìm kiếm cho mình một cô vợ ưng ý và có 3 cô gái tham gia ứng tuyển. Anh ta liền đưa cho ba cô, mỗi cô 3.000 NDT và đề nghị họ đi mua một món đồ gì đó có thể lấp đầy một căn phòng.
    Cô thứ nhất mua về rất nhiều bông, tràn ngập ½ căn phòng. Cô thứ hai mua về bóng bay, lấp đầy ¾ căn phòng còn cô thứ 3 mua về một cây nến. Khi cô đốt cây nến này lên, ánh sáng bao trùm khắp toàn bộ căn phòng.
    Thế nhưng kết quả cuối cùng lại là, vị đại gia đã chọn cô gái có vòng một lớn nhất.
    Giải mã đáp án
    Hai câu chuyện này cũng là một minh chứng cho thấy tầm quan trọng của việc nắm bắt tâm lý và nhu cầu thực sự của khách hàng trong kinh doanh. Hiểu rõ mong muốn thực sự của khách là yếu tố vô cùng quan trọng, mở ra những giao dịch về sau.
  • Tự thú đi - Bạn có nghiện Smartphone

    Đã từng có lúc tôi nghĩ thật điên rồ khi đặt điện thoại ngay cạnh giường ngủ. Nhưng hiện nay, tôi lại là một kẻ sử dụng smartphone lúc nửa đêm.

    Tự thú của một con nghiện điện thoại: tôi thức dậy lúc 2 giờ mỗi sáng để dùng điện thoại!
    Cục sạc điện thoại của tôi từng được đặt trên kệ ngay cửa trước. Mỗi tối, tôi cắm sạc điện thoại tại đó trước khi tiến về phòng ngủ.
    Tôi nhớ rõ chi tiết này bởi một ngày nọ, vợ tôi bắt đầu mang điện thoại của cô ấy lên giường và khiến tôi rất bực mình. Thứ thiết bị sáng lập loè kia trông như một kẻ xâm nhập không cần thiết và chẳng được chào đón trong không gian riêng tư của chúng tôi, luôn muốn sự chú ý và phá hỏng trật tự tự nhiên của mọi thứ. Tại sao lại phải dùng điện thoại khi bạn có thể xem TV hay đọc sách? Và liệu có ảnh hưởng sức khoẻ không khi đặt một thiết bị không dây gần đến vậy?
    Thế rồi khoảng 3 năm trước, tôi gạt bỏ thành kiến và mang cục sạc iPhone đến chiếc bàn cạnh giường của mình. Rất hợp lý đấy, bởi chiếc điện thoại có thể sạc được qua đêm mà vẫn trong tầm tay trong trường hợp tôi có tin nhắn lúc nửa đêm. Vào sáng sớm, tôi có thể kiểm tra email công việc. Thậm chí chức năng báo thức của iPhone còn thay thế cả chiếc đồng hồ radio Sony trong phòng chúng tôi.
    Một đêm nọ, tôi thức giấc lúc nửa đêm và chẳng thể ngủ lại được. Chẳng nghĩ gì nhiều, tôi cầm điện thoại lên và lướt qua những tít báo và các bài đăng trên mạng xã hội. Tần suất "bữa ăn khuya" này ngày một tăng lên, nhiều đến nỗi tôi bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình cố tình thức dậy lúc 1 hoặc 2 giờ sáng chỉ để cập nhật thông tin mới nhất về lão Trump, một trận lũ lụt hay núi lửa ở nơi xa tít tắp nào đó, hay chỉ để xem liệu một người bạn đang sống ở một múi giờ khác có đăng gì đó mới hay không.
    Tự thú của một con nghiện điện thoại: tôi thức dậy lúc 2 giờ mỗi sáng để dùng điện thoại! - Ảnh 1.
    Đây có phải là điều xấu không? Nếu chiếc điện thoại không ở đó, liệu tôi có nằm im, thức thêm khoảng 1 tiếng trước khi ngủ trở lại không? Hay liệu thói quan mới này có khiến lịch trình ngủ của tôi bị xáo trộn, và có thể gây tổn thương về mặt tinh thần đối với tôi không?
    Tôi không biết câu trả lời cho những câu hỏi đó. Nhưng tôi biết rõ rằng sức cám dỗ của chiếc điện thoại trong đời sống thường ngày của tôi, và của nhiều người khác, là rất mạnh mẽ. Dù trên bàn ăn tối hay trên ghế tài xế, mọi người tôi biết đều rất khó khăn trong việc rời xa một thiết bị mà thậm chí 11 năm trước còn chưa tồn tại.
    Thật đáng suy ngẫm. Và kèm một chút đáng sợ nữa.
    Bình tĩnh, nhưng đừng chỉ nên cố gắng
    Người ta rất dễ hoảng loạn trước một công nghệ mới. Mọi người đã lo lắng về việc mất tập trung từ ngay MTV phát sóng, và có lẽ trước đó nữa. Khi radio phát triển mạnh vào thập niên 1920, có người còn cho rằng nó khiến trí tuệ trẻ em bị ảnh hưởng.
    Trước cả TV và radio, người ta đã kêu gào về tác động lên sức khoẻ của các công nghệ mới, và thường mường tượng về chúng với những hiệu ứng thực sự kinh khủng. Khi đường sắt mới được xây dựng, một số người lo ngại rằng phụ nữ không nên đi tàu hoả vì tốc độ trên 50 dặm/giờ có thể khiến... tử cung bay ra khỏi cơ thể?!
    Bất kỳ công nghệ mới nào làm thay đổi những mối quan hệ của chúng ta - cách chúng ta dùng thời gian, nhìn nhận của chúng ta về không gian hay cách chúng ta tương tác với nhau - đều có khả năng gây ra những mối lo lắng trong xã hội.
    Smartphone chắc chắn gây ra tất cả những thứ nói trên.
    Tự thú của một con nghiện điện thoại: tôi thức dậy lúc 2 giờ mỗi sáng để dùng điện thoại! - Ảnh 2.
    Nhưng trước khi bỏ qua bất kỳ mối quan ngại nào về tác động của smartphone với lý do chỉ là sự hoảng loạn vô căn cứ, chúng ta cần nhìn kỹ hơn.
    Bởi, không như mọi công nghệ mới khác, rõ ràng rằng một vài phần nào đó trong sự ám ảnh smartphone của chúng ta không phải ngẫu nhiên mà có.
    Những nhà sản xuất thiết bị và ứng dụng điều hành mô hình kinh doanh của họ - trực tiếp hoặc gián tiếp - đều dựa trên việc chúng ta thường xuyên sử dụng thiết bị, và họ thiết kế, điều chỉnh thiết bị theo hướng đó.
    Ví dụ, chúng ta đều thích nhận được "like" trên mạng xã hội với cùng lý do như những người đánh bạc muốn thấy 3 quả dưa hấu xếp hàng ngang trên máy đánh bạc: đó là một phần thưởng biến số, một trong những khái niệm lớn nhất trong lĩnh vực tâm thần học hành vi.
    Nir Eyal, tác giả cuốn "Hooked: How to Build Habit-forming Products" - cuốn kinh Thánh cho việc quản lý sản phẩm tại Thung lũng Silicon - cực lực phản đối quan điểm smartphone gây nghiện (một thứ chỉ gây nghiện khi nó vượt lên ý chỉ muốn dừng lại của bạn) và tranh cãi rằng việc thiết kế các sản phẩm có khả năng hình thành thói quen là hợp với đạo đức.
    Tự thú của một con nghiện điện thoại: tôi thức dậy lúc 2 giờ mỗi sáng để dùng điện thoại! - Ảnh 3.
    Nir Eyal
    Nhưng sự thực là các sản phẩm thu hút sự chú ý của chúng ta lại được sản xuất bởi các tập đoàn có lợi nhuận, và các tiêu chuẩn đạo đức chỉ có giá trị nếu chúng không xung đột với lợi nhuận.
    CEO Facebook, Google và Apple - những trụ cột của thời đại smartphone - đều có trách nhiệm phải gởi cho Wall Street một bản báo cáo tiến độ kinh doanh của họ mỗi 90 ngày. Và cho dù các báo cáo này dựa vào thời lượng người dùng đổ vào một ứng dụng, hay doanh số thiết bị bán ra để sử dụng các ứng dụng kia, Wall Street chỉ muốn một thứ: nhiều hơn nữa!
    Hậu quả của thói quen dùng điện thoại
    Còn rất lâu nữa chúng ta mới hiểu được tường tận hậu quả của thói quen dùng điện thoại của mình. Thế hệ trẻ đang lớn lên ngày nay sẽ không bao giờ biết được cuộc sống không có smartphone là như thế nào, cũng như hầu hết người lớn ngày nay không biết được thế giới không có TV, máy bay và xe hơi.
    Liệu việc sử dụng smartphone quá mức của chúng ta là có dóng lên một hồi chuông cảnh báo? Hay nó đơn giản chỉ là một kết quả tự nhiên của công nghệ đang hình thành từng ngày? Liệu chúng ta có nhận thức được những thứ mình sẽ phải hi sinh cho quá trình đó hay không?
    Đó là một cuộc tranh luận đang ngày một trở nên quan trọng. Tốc độ quá nhanh của sự cải tiến làm cho các thiết bị và ứng dụng trở nên cuốn hút và không thể cưỡng lại được. Đây rõ ràng là thời điểm thích hợp để đọc và suy ngẫm về điều đó, ngay cả khi bạn đang đọc nó trên điện thoại của mình vào lúc 2 giờ sáng!
  • Ế ... Ảnh hưởng bất ngờ tới sức khỏe khi bạn

    Một tin thực sự buồn đối với những người đang ế nhưng chưa thể ngẩng cao đầu...

    Ảnh hưởng bất ngờ tới sức khỏe khi bạn... ế
    Chẳng phải tìm đâu xa, chỉ một cú click chuột là bạn sẽ tìm thấy muôn vàn nghiên cứu chứng minh tác hại của sự cô đơn đến sức khỏe con người, đặc biệt là với người già.
    Chẳng hạn như theo nghiên cứu năm 2013 đăng trên NY Times, cảm giác cô đơn sẽ làm tăng nồng độ hormone stress, kéo theo là rủi ro đau tim, tiểu đường, mất trí nhớ... và nghiêm trọng nhất là khả năng tự tử tăng lên. 
    Và bạn biết ai là đối tượng dễ cảm thấy cô đơn nhất không? Đó là những người vẫn đang đau khổ vì "bao mùa khoai sọ chưa được... này nọ cùng ai", hay gọi đơn giản là hội "ế".
    Công bằng mà nói, ế không có nghĩa là cô đơn. Nhiều FA vẫn rất hòa đồng, vui vẻ, ung dung tự tại làm việc và hưởng thụ. Họ là cộng đồng "ế mà vẫn ngẩng cao đầu".
    Nhưng cũng chẳng thể phủ nhận rằng một khi đã ế, khả năng rất cao là đến một thời điểm nào đó bạn sẽ cảm thấy cô đơn. Và cảm giác cô đơn thì có hại, thực sự hại.
    Ảnh hưởng bất ngờ tới sức khỏe khi bạn... ế - Ảnh 1.
    Cảm giác cô đơn có hại, thực sự có hại
    Để tiếp nối về chủ đề cô đơn, một số nhà khoa học đã muốn tìm hiểu thêm về tác hại của nó với sức khỏe. Họ hướng đến một số yếu tố, chẳng hạn như ai là người dễ cảm thấy cô quạnh, hay điều gì chúng ta có thể làm để giảm thiểu rủi ro đến từ cảm giác cô đơn?
    Kết quả, họ tìm ra rất nhiều điều bất ngờ!
    Đầu tiên về cảm giác cô đơn, nghiên cứu của Julianne Holt-Lunstad và Timothy B. Smith từ ĐH Brigham Young (Mỹ) cho thấy cảm giác cô đơn và sự tách biệt với xã hội không phải lúc nào cũng đi cùng với nhau.
    "Tách biệt xã hội là khi bạn thu mình lại, có rất ít quan hệ và tương tác với người xung quanh. Còn cô đơn thì thiên về cảm nhận nhiều hơn. Tức là khi sự tương tác với xã hội không được như kỳ vọng, họ sẽ thấy cô đơn" - trích trong báo cáo của 2 nhà nghiên cứu được đăng tải vào năm 2017.
    Một người có thể sống khép kín nhưng không hề cô đơn. Họ chỉ đơn giản là thích cảm giác một mình, thích được riêng tư hơn.
    Nói cách khác, một người có thể sống khép kín, thu mình nhưng không hề cô đơn. Họ chỉ đơn giản là thích cảm giác một mình, thích được riêng tư hơn.
    Ảnh hưởng bất ngờ tới sức khỏe khi bạn... ế - Ảnh 2.
    Một số người thích ở một mình, nhưng họ không cô đơn. Số khác thì ngược lại
    Và ngược lại, người ta có thể cảm thấy cô độc ngay cả khi xung quanh có cơ man người là người. Nghịch lý hơn, nghiên cứu của tiến sĩ Carla Perissinotto thuộc ĐH California, San Francisco vào năm 2012 cho thấy rất nhiều trường hợp thấy cô đơn đều đã lập gia đình hoặc đang sống cùng người khác.
    "Ế có thể đem lại rủi ro lớn" - Holt-Lunstad cho biết. "Nhưng không phải người nào có đôi có cặp cũng hạnh phúc. Điều này còn phụ thuộc vào tình trạng của mối quan hệ, chứ không đơn thuần chỉ là có người má ấp môi kề là đủ."
    Phát hiện bất ngờ tiếp theo, đó là người già không phải là những người cô đơn nhất trong xã hội. Dù thực tế có rất nhiều nghiên cứu về ảnh hưởng của sự cô đơn được thực hiện trên người già, nhưng thực tế cho thấy đối tượng dễ bị ảnh hưởng nhất lại là những người trẻ.
    Đối tượng dễ cảm thấy cô đơn nhất chính là những người trẻ!
    Theo số liệu từ một dự án người cao tuổi tại Mỹ, chỉ 30% người già cảm thấy cô đơn mà thôi.  
    "Người dưới 65 tuổi có rủi ro cô đơn cao hơn" - trích lời tiến sĩ Holt-Lunstad. "Người già không nên là đối tượng duy nhất để nghiên cứu về cảm giác cô đơn."
    Và cuối cùng, ảnh hưởng của sự cô đơn đến não bộ cũng ngang ngửa các chứng bệnh tâm lý như trầm cảm - theo như nghiên cứu của bác sĩ Nancy J. Donovan - nhà tâm lý học tại Bệnh viện Boston.
    Ảnh hưởng bất ngờ tới sức khỏe khi bạn... ế - Ảnh 3.
    Làm gì để giảm được rủi ro đến từ cảm giác cô đơn
    Trong một xã hội sống nhanh và gấp gáp, cảm giác cô đơn, tách biệt có lẽ nhiều người sẽ phải trải qua. Quan trọng là chúng ta sẽ đối phó với tác hại nó gây ra như thế nào.
    Thế nhưng, thực tế thì đây vẫn là một vấn đề nan giải đối với các nhà xã hội học.
    Ảnh hưởng bất ngờ tới sức khỏe khi bạn... ế - Ảnh 4.
    Họ có thể đưa ra lời khuyên, rằng những người cô đơn nên tham dự một số chương trình kết bạn, làm việc nhóm... Tuy nhiên, sau khi khảo sát một chương trình với mô hình như vậy tại Anh, kết quả gần như không thu được gì cả.
    Để chống lại cảm giác cô đơn, không gì tốt hơn là tìm cho mình những người bạn tâm giao.
    Một số nhà khoa học cũng khuyên rằng bạn có thể tìm một vật nuôi nào đó - chó hoặc mèo chẳng hạn. Đó cũng là những biện pháp giảm stress và sự cô đơn rất tốt.
    Dù vậy, khoa học vẫn cần phải tìm ra phương án phù hợp, vì cô đơn thực sự có thể trở thành một căn bệnh của xã hội hiện đại. Nếu không sớm kiểm soát, chúng ta sẽ phải hối hận.
  • Giỏ đựng than: Nếu như đọc sách là hít vào, thì việc thở ra chính là viết

    "Những gì sách dạy chúng ta cũng giống như lửa. Chúng ta lấy nó từ nhà hàng xóm, thắp nó trong nhà ta, đem nó truyền cho người khác và nó trở thành tài sản của tất cả mọi người" - Voltaire.

    Câu chuyện từ giỏ đựng than: Nếu như đọc sách là hít vào, thì việc thở ra chính là viết
    Có một câu chuyện được chia sẻ khá nhiều để gửi tặng đến bạn bè, người thân như một món quà động viên khích lệ. Câu chuyện khá đơn giản về một cậu bé và ông của mình. Câu chuyện mang ý nghĩa động viên, khuyến khích người khác hãy tự tin vào bản thân. Mọi kiến thức mình học được, tích lũy được nó vẫn ở trong trí não chúng ta, chỉ chờ lúc thích hợp để thể hiện ra.
    Chuyện kể rằng, tại miền núi thuộc bang Kentucky có hai ông cháu sống cùng nhau. Vào mỗi buổi sáng, người ông đều thức dậy sớm ngồi vào bàn để đọc sách - dù những cuốn sách này đã cũ kỹ. Cậu cháu trai thấy vậy, cũng cố gắng bắt chước ông mình đọc sách.
    Một ngày cậu hỏi ông mình: "Ông ơi, cháu đã cố gắng đọc những quyển sách như ông nhưng vẫn không thể hiểu nó. Có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại thì quên nó ngay. Vậy đọc sách có lợi ích gì đâu?".
    Người ông liền đứng dậy, lấy hết than trong giỏ đặt vào lò và nói: "Cháu hãy mang giỏ đựng than này ra ngoài sông và mang nước về giúp ông nhé!".
    Cậu bé làm theo lời ông, nhưng toàn bộ nước chảy ra hết trước khi cậu quay về đến nhà. Người ông liền cười và nói: "Lần sau cháu cần đi nhanh hơn nữa". Rồi người ông đưa lại cho cậu bé cái giỏ để đi lấy giỏ nước khác.
    Lần này, cậu bé chạy nhanh hơn, nhưng cái giỏ đã trống rỗng khi cậu về đến nhà. Thở không ra hơi, cậu nói với ông: "Chúng ta không thể đựng nước trong cái giỏ này được", và cậu định đi lấy cái xô để chứa nước.
    Người ông liền nói: "Ông không muốn đựng nước trong chiếc xô mà là trong chiếc giỏ kia. Cháu có thể làm được điều này, do cháu chưa cố gắng hết sức đấy thôi". Người ông lại đưa cái giỏ và bảo cậu bé ra ngoài sông lấy nước lần nữa.
    Mặc dù cậu biết điều đó không thể nhưng không muốn cãi lời ông mình, cậu cố chạy nhanh hết sức, nước vẫn chảy hết ra ngoài giỏ trước khi cậu về đến nhà. Cậu bé nói: "Ông nhìn này, thật là vô ích!".
    "Con nghĩ nó vô ích? Hãy nhìn vào chiếc giỏ kia!", người ông nói.
    Cậu bé nhìn vào chiếc giỏ và lần đầu tiên cậu nhận thấy rằng chiếc giỏ trông thật khác. Thay vì một chiếc giỏ đựng than cũ kỹ và bẩn, nó lại trông sạch sẽ.
    "Đó là tất cả những gì xảy ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ mọi thứ, nhưng khi đọc, sách sẽ làm thay đổi bên trong tâm hồn của cháu, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy".
    Kiến thức cần tích lũy mỗi ngày, mỗi giờ. Nếu không thường xuyên làm mới, không thường xuyên bồi dưỡng và tích lũy, kiến thức của bạn sẽ mai một dần, bạn sẽ không thể tư duy sáng tạo bắt kịp nhịp sống mới.
    Câu chuyện từ giỏ đựng than: Nếu như đọc sách là hít vào, thì việc thở ra chính là viết - Ảnh 1.
    Tỷ phú Warren Buffett cũng là người rất mê đọc sách, ông chia sẻ "tôi chỉ ngồi văn phòng và đọc suốt ngày" – ông chỉ vào những trang sách và hàng đống giấy tờ: "đọc 500 trang như thế mỗi ngày là cách để tích lũy kiến thức, bồi dưỡng sự thông minh".
    Thế nhưng chúng ta cũng không mang định kiến rằng đọc sách chỉ là đọc những trang sách, trang tài liệu, bởi thời đại công nghệ hiện nay, sách, hay tài liệu nó rất đa dạng, nó cũng có thể là những trang sách, trang báo giấy, sách điện tử, thậm chí là những trang "sách hình" thông qua những bộ phim về khoa học kỹ thuật, nghiên cứu, hay thậm chí những người bên cạnh ta cũng có thể là những "cuốn sách di động". Đọc sách nào không quan trọng, quan trọng là cách chúng ta đọc sách để tích lũy kiến thức.
    Tỷ phú Jack Ma cho rằng "con người chính là một cuốn sách rất đáng để đọc, tôi thấy rằng công ty của chúng tôi có 24 ngàn nhân viên, họ chính là 24 ngàn cuốn sách với những nội dung hoàn toàn khác nhau. Trải nghiệm sống và cách giải quyết vấn đề của mỗi người trong số họ đều nằm ngoài sự suy đoán của tôi".
    Cũng như cậu bé dùng giỏ than xách nước, việc đọc sách không thể thấy ngay kết quả, thậm chí bạn còn không nhận ra những thay đổi, những kết quả đạt được, tuy nhiên nó sẽ dần thấm sau vào trí thức của bạn, như những giọt nước đã ăn sâu, cuốn trôi hết bụi bẩn trên chiếc giỏ kia một cách từ từ chậm rãi mà chính bạn không thể nhận ra.
    Câu chuyện từ giỏ đựng than: Nếu như đọc sách là hít vào, thì việc thở ra chính là viết - Ảnh 2.
    Học giả Voltaire cho rằng "Những gì sách dạy chúng ta cũng giống như lửa. Chúng ta lấy nó từ nhà hàng xóm, thắp nó trong nhà ta, đem nó truyền cho người khác và nó trở thành tài sản của tất cả mọi người".
    Có một câu chuyện cũng khá thú vị về việc đọc sách, câu chuyện cho ta thấy rằng bộ não con người có thể tiếp nhận rất nhiều thứ, và tùy xem chúng ta "nạp" kiến thức gì vào đầu.
    Chuyện kể rằng có 1 vị giáo viên đang đi dạo giữa đêm, đột nhiên ông ta gặp lại một người bạn cũ đã mất. Tuy nhiên, bản thân ông ta là một người dũng cảm nên không hề sợ hãi, bèn hỏi người bạn: "Anh đi đâu thế?"
    Người bạn trả lời: "Tôi đang làm Minh lại (một nhân viên dưới âm phủ). Tôi phải trông coi khu làng phía Nam. Tôi đang trên đường đi đến đó và cùng đường với anh".
    Vậy là hai người đi cùng nhau. Khi đi qua một ngôi nhà cũ, vị minh lại nói: "Đây là nhà của một vị học giả đức hạnh và cao thượng".
    Người giáo viên ngạc nhiên hỏi lại: "Sao anh biết?" và nhận được câu trả lời:
    "Hàng ngày, người ta rất bận rộn với công việc mưu sinh và tâm hồn của họ bị chôn vùi trong đó. Đêm đến, khi đi ngủ, mọi người đều không còn nghĩ về điều gì nữa. Vào lúc đó, nguyên thần của họ sẽ xuất ra ngoài. Nếu một người thường đọc những quyển sách tốt thì một trường ánh sáng nhiều màu sắc và chói sáng sẽ phát ra từ nguyên thần của người đó".
    Người giáo viên lại hỏi ông ta: "Tôi dành nhiều thời gian trong cuộc sống để đọc sách, trường ánh sáng của tôi thế nào khi tôi ngủ?"
    Minh lại ngập ngừng một lúc rồi trả lời:
    "Ngày hôm qua tôi đi qua nhà anh lúc anh đang ngủ trưa. Tôi thấy ngôi nhà của anh giống như được che phủ bởi bóng tối và sương mù dày đặc, đến nỗi ánh sáng không thể nào chiếu vào được. Tôi chắc rằng anh đã đọc rất nhiều sách, nhưng lại ít đọc sách của thánh hiền. Hầu hết các sách ông đọc đều vì mục đích cá nhân, giải trí và thiếu chân thực. Mỗi chữ đều biến thành khói đen và bao trùm lên ngôi nhà".
    Trong cuốn sách "How to read a Book" xuất bản năm 1940, tác giả Mortimer Adler đã có những đúc kết về việc đọc sách, trong đó ông cho rằng đọc sách có 4 cấp độ bao gồm:
    -Sơ cấp: Đúng như tên gọi, là như những bài học vỡ lòng giúp ta hiểu căn bản về từ ngữ, ta đọc và dõi theo dàn ý cơ bản hoặc tối thiểu của cuốn sách – và chỉ thế, không hơn.
    -Kiểm tra: Về cơ bản, đây như cấp độ lướt. Bạn sẽ xem xét những điểm nổi bật trong sách, đọc phần mở đầu, kết luận và cố gắng tiếp thu những nội dung cơ bản tác giả muốn truyền đạt.
    -Phân tích: Đây là cấp độ đòi hỏi người đọc phải đi sâu vào chủ đề, vào nội dung cuốn sách. Bạn đọc chậm, kỹ lưỡng, thậm chí còn đọc lại những đoạn quan trọng. Bạn note những điểm đáng chú ý, tra cứu thêm những thông tin chưa rõ ràng bằng cách tham khảo ở những tài liệu liên quan.
    -Khái quát: Đây là cấp độ của các giáo sư, các nhà văn. Đây là cách bạn cùng lúc đọc và tìm hiểu nhiều quyển sách về cùng 1 chủ đề và hình thành một lập luận, một ý tưởng của riêng bạn. Bạn cũng có thể mang ý tưởng đó của bạn ra so sánh với chính tác giả, bởi lúc đó bạn đã là một chủ thể riêng biệt, những gì bạn tích cóp, bạn nghiên cứu đã là của bạn. Để đạt được cấp độ này, bạn cần là người đầu tư, nghiên cứu chuyên sâu, những kiến thức bạn dùng không chỉ từ một vài quyển sách bạn đang đọc, mà là những thứ được tích lũy trong đầu bạn, chỉ chờ cơ hội liên kết để bung ra.
    Câu chuyện từ giỏ đựng than: Nếu như đọc sách là hít vào, thì việc thở ra chính là viết - Ảnh 3.
    "Nếu như đọc sách là hít vào, thì việc thở ra chính là viết". Việc chỉ đọc đến một lúc nào đó sẽ quá tải, và gần như không hấp thu được nữa, do bạn chỉ hít vào. Đây cũng là một phương pháp tốt để bạn "hấp thụ" nội dung cuốn sách. Hãy "thở ra" (bằng cách viết ra) và sau đó lại hấp thụ vào, quy trình này sẽ giúp bạn tăng gấp đôi, hoặc thậm chí là gấp ba dung lượng dung nạp kiến thức từ sách.
    Nhà bình luận sách Atsushi Innami cho rằng, việc đọc sách cũng như hô hấp, có hô hấp thì mới có sự sống, thế nên khi đọc sách, bạn cũng phải "hô hấp" để duy trì được sức sống cho việc đọc.
  • Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình!

    Điểm cao. Tiền của. Ngoại hình. Đó là những giá trị mà người ta hay dùng để so sánh người này với người kia, và để so sánh bản thân mình với người khác.

    Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình!
    Tôi vừa đọc một bài báo là tâm sự cảm động của một giáo sư về quá trình phát triển của con trai cô. Thay vì gửi thằng bé đến trường học, cô và gia đình giáo dục thằng bé tại nhà đến năm nó 8 tuổi. 
    Thằng bé sống những năm đầu đời trong môi trường học tập tràn ngập tình yêu thương, cực kỳ sáng tạo và hoàn toàn không cạnh tranh. Nó thích vẽ lắm và cũng rất giỏi môn nghệ thuật này nữa. Nó vẽ chỉ đơn giản vì đam mê mà thôi. 
    Một lần, giáo sư đưa thằng bé đến lớp học vẽ tại một nhà thờ gần nhà, cô giáo đã nhận xét về tranh vẽ của nó: "Tranh của em là sáng tạo nhất lớp đấy". Trên đường, nó cứ suy nghĩ mãi về câu nói ấy, nó hỏi mẹ: "Vì sao cô giáo lại nhận xét con như thế, con đã từng nghĩ người ta vẽ chỉ vì muốn sáng tạo mà thôi". Và từ lần ấy, thằng bé không ngừng so sánh tranh vẽ của mình với người khác.
    Tôi cảm nhận một sự rúng động mạnh mẽ khi đọc bài báo này. Nó khiến tôi nhớ lại những giằng xé trong suy nghĩ mà tôi đã vướng phải trong một thời gian dài. Tôi đã từng không ngừng so sánh bản thân mình với người khác. Đã nhiều lần tôi tự hỏi, vì sao những suy nghĩ tiêu cực ấy không buông tha tôi. Và bài báo này đã cho tôi một phần đáp án: trong suốt những năm tháng tuổi thơ, tôi luôn bị đem ra so sánh với mọi người xung quanh.
    So sánh nơi trường học đã là một nhẽ, bị bố mẹ đem mình ra so sánh với người khác mới thật đáng buồn. Tôi có một chị bạn có hai đứa con trai. Một đứa chăm chỉ, học hành, luôn đạt điểm cao trong lớp. Một đứa ngỗ nghịch, chỉ thích chơi nhưng vẽ rất đẹp. 
    Chị rất buồn phiền vì thằng bé "vẽ đẹp". Tiếc thay, chị càng nhận xét như thế, nó càng bướng, càng nghịch và chỉ thích làm những gì nó muốn. "Con không phải là anh", nó luôn nói như thế.
    Một đứa trẻ lớn lên trong môi trường luôn bị so sánh với người khác làm sao nó có thể không bị ảnh hưởng được chứ. Môi trường đó sẽ reo rắc vào tâm hồn nó một ý niệm rằng, giá trị của bản thân phải được đem ra cân đo đong đếm với thang đo là một người bạn, một người anh, người chị, người em của nó. 
    Tôi tin rằng, nạn nhân của sự so sánh sẽ luôn trong tư thế so sánh mình với người khác, để kiếm tìm sự thừa nhận về giá trị của bản thân. Khi ta tập trung quá nhiều vào việc so sánh bản thân với người xung quanh, ta sẽ hoặc là trở nên mất niềm tin vào bản thân, hoặc là luôn ghen tị với thành công của người khác. 
    Dường như bản thân tôi đã trải qua cả hai thái cực ấy. Có dạo, tôi rất thiếu niềm tin vào bản thân, tôi đã từng tin rằng tôi "không đủ giỏi" để làm bất cứ một việc gì cả. Giờ đây, tôi đã bớt so sánh bản thân với người khác, đã hạn chế được tâm lý ghen tị với những người xung quanh. 
    Tôi đã xây dựng được niềm tin vào bản thân mình. Đó là một quá trình dài và "khó nhọc". Tôi dần học được rằng, để ngừng so sánh bản thân với người khác, ta cần:
    Tìm ra giá trị của bản thân
    Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình! - Ảnh 2.
    Khi còn là học sinh, ta thường bị cô giáo so sánh với bạn bè cùng lớp về điểm số, về khả năng tư duy một môn học nào đó. Khi trưởng thành, người ta lại hay so sánh nhau về mức thu nhập, về vợ chồng, về vẻ bề ngoài. Điểm cao. Tiền của. Ngoại hình. Đó là những giá trị mà người ta hay dùng để so sánh người này với người kia, và để so sánh bản thân mình với người khác.
    Nhưng càng đọc nhiều, đi nhiều, và gặp gỡ nhiều người đặc biệt trong cuộc sống, tôi hiểu rằng đây không nhất thiết là quy chuẩn giá trị chung cho tất cả mọi người. Những giá trị đó không sai, chỉ là chưa đủ mà thôi. Giá trị của một người có thể là những thứ "khó đong đếm" hơn như: lòng tốt, sự ham học hỏi, sự ham đọc, kiến thức, tinh thần cầu thị, sự lạc quan...
    Có thể đó là những giá trị mà người ta không quan tâm hoặc không nhìn thấy trong một xã hội, nhưng tôi tin rằng đó là những giá trị đáng trân trọng. Hãy hiểu rằng, mỗi người có một giá trị khác nhau, và hãy trân trọng những giá trị riêng của bản thân mình.
    Tập trung vào mục tiêu của bản thân
    Đâu là yếu tố dẫn đến thành công của một người? 
    Theo Angela Duckworth, nhà tâm lý học, giáo sư tại ĐH Pennsylvania, đó không phải IQ, không phải là trí thông minh cảm xúc,  ngoại hình đẹp, cũng không phải là sức khoẻ thể chất, thành công chỉ cần một yếu tố thôi: Grit. Grit, đó là sự đam mê, sự kiên trì bền bỉ theo đuổi mục tiêu trong một thời gian dài. Grit, đó là không ngại gian khó, luôn làm việc chăm chỉ để biến ước mơ thành hiện thực. 
    Theo cô, phần lớn người ta không thành công vì người ta không đi được đến cùng mục đích mà mình đề ra. Nhiều lúc tôi cũng "ghen tị" với nhiều người bạn của tôi. Bằng tuổi tôi, nhưng có bạn đã có công ty riêng rất thành công, có bạn đã viết sách, có bạn "tiền tài, danh vọng" đã đề huề cả. 
    Những lúc thấy mình "ghen tị" không hợp lý như thế, tôi tự đặt câu hỏi "Nếu được lựa chọn, tôi có thể từ bỏ tất cả những gì tôi đang làm để được như họ không". Và câu trả lời là "không". Dần dần tôi nhận ra, mỗi người một mục tiêu, một hướng đi khác nhau. Thay vì thường xuyên so sánh mình với người khác, ta hãy để thời gian và năng lượng tập trung vào mục tiêu của mình.
    Hãy là chính mình
    Trước khi năm học bắt đầu, tôi đã hỏi giáo sư "làm sao để trở thành một người trợ giảng tốt?". Thầy đã nói với tôi rằng, "em hãy là chính mình, nếu em là một người thân thiện, nhẹ nhàng, tự tin, chăm chỉ, hãy thể hiện điều đó. Em không cần phải cố gắng giống một ai cả". Tôi đã từng mong muốn mình là một người khác, có những giá trị, sở trường khác. 
    Nhưng tại sao cơ chứ? 
    Tôi dần hiểu rằng, ai cũng có một giá trị riêng, thay vì so sánh mình với người khác, hãy sống đúng với những giá trị mà mình tin tưởng. Khi ai đó khuyên tôi "hãy là chính mình", họ đang khuyên tôi tập trung toàn bộ năng lượng vào phát triển bản thân mình. Và khi ấy, sẽ chẳng còn thời gian để "nhìn ngó" người khác và so sánh mình với họ nữa.
    Không ai có cuộc sống hoàn hảo cả
    Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình! - Ảnh 4.
    Càng đọc nhiều, học nhiều và đi nhiều, tôi càng nhận ra rằng, không ai trên thế gian này có cuộc sống hoàn hảo. Dù những người ta gặp có giàu có hơn ta, thành đạt hơn ta, giỏi giang hơn ta, họ cũng có những rắc rối riêng trong cuộc sống. 
    Ngày trước, tôi cứ nghĩ rằng những người bạn đến từ quốc gia giàu có hẳn phải có một cuộc sống sung sướng lắm. Nhưng tôi đã nhầm, đằng sau mỗi người tôi gặp đều có những câu chuyện, những nỗi niềm và khó khăn, chỉ là ta có muốn lắng nghe không thôi. 
    Từ đó, mỗi khi tôi thấy mình bắt đầu so sánh sự không hoàn hảo trong cuộc sống của tôi với cuộc sống của người khác, tôi sẽ tự nhủ rằng "ai cũng có vấn đề của riêng họ, những khó khăn, vất vả của mình chỉ là một phần trong cuộc sống, vì thế hãy tập trung giải quyết vấn đề của mình, thay vì so sánh mình với người khác". Khi nghĩ được như thế, tôi cảm thấy tâm mình bình thản hơn rất nhiều!
    Và nếu bạn thấy mình mãi loay hoay so sánh bản thân với người khác, hãy tin rằng bạn có những giá trị tốt đẹp riêng. Hãy trân trọng và yêu thương chính bản thân mình, rồi bạn sẽ thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn rất nhiều!
  • 'Theo đuổi đam mê là lời khuyên dối trá': Vậy nên thay vì đi tìm 'đam mê của tôi là gì?', hãy đặt cho mình 4 câu hỏi này để thấy sự nghiệp có ý nghĩa hơn

    Để con đường sự nghiệp của bạn trở nên hoàn hảo hơn, ngoài câu hỏi “Đam mê của tôi là gì?”, bạn nên suy nghĩ nhiều hơn về động lực, các thứ cần thiết, kĩ năng hay những kế hoạch sắp tới của mình.

    'Theo đuổi đam mê là lời khuyên dối trá': Vậy nên thay vì đi tìm 'đam mê của tôi là gì?', hãy đặt cho mình 4 câu hỏi này để thấy sự nghiệp có ý nghĩa hơn
    Tỷ phú Mark Cuban nói rằng 'hãy theo đuổi đam mê' là lời khuyến khích dối trá nhất trên đời. Thực tế, có rất nhiều cách có thể giúp bạn hiểu rõ hơn về con đường sự nghiệp của mình, chứ không chỉ chăm chăm tâm niệm và tự vấn bản thân 'đam mê của tôi là gì?'
    Thực ra, câu hỏi về đam mê sẽ là thứ mà có khi bạn phải dành cả cuộc đời để trả lời nó. Trước khi tìm được câu trả lời, bạn sẽ cần trả lời cho rõ những yếu tố vô cùng cơ bản như động lực làm việc của bạn là gì, bạn có thế mạnh là gì, kế hoạch sắp tới bạn dự định làm gì...
    Theo đuổi đam mê là lời khuyên dối trá: Vậy thay vì đặt câu hỏi đam mê của mình là gì, tốt hơn là bạn nên đặt cho mình 4 câu hỏi này và sẽ thấy sự nghiệp có ý nghĩa hơn - Ảnh 1.
    Câu nói 'chạy theo đam mê' là lời dối trá mới đây của tỷ phú Mark Cuban đã gây bão
    Như thế, thay vì cố công tìm ra, hoặc chạy theo đam mê, trả lời câu hỏi 'tôi đam mê gì?', có lẽ bạn nên tự đặt ra một danh sách các câu hỏi khác thì sẽ có ý nghĩa hơn. Sau đây là 5 câu hỏi phù hợp nhất bạn cần trả lời ngay khi bạn mới bắt đầu sự nghiệp của mình. Chúng có ý nghĩa hơn nhiều việc tự vấn 'đam mê của tôi là gì?'
    1. Những cơ hội làm việc nào trên đời sẽ làm tôi hứng thú?
    Hãy bắt đầu bằng cơ hội. Khi chúng ta đang mải mê nói về việc tìm kiếm đam mê, chúng ta quên mất rằng có rất nhiều thứ trong cuộc sống cần thiết những mơ mộng đó. Đôi khi dù biết niềm đam mê của mình là gì, chúng ta cũng thể theo đuổi được vì nó vượt quá tầm tay của chúng ta, hoàn cảnh, tố chất hay nhiều thứ phức tạp hơn nữa.
    Theo đuổi đam mê là lời khuyên dối trá: Vậy thay vì đặt câu hỏi đam mê của mình là gì, tốt hơn là bạn nên đặt cho mình 4 câu hỏi này và sẽ thấy sự nghiệp có ý nghĩa hơn - Ảnh 2.
    Chính vì vậy, thay vì chìm đắm trong những đam mê của mình, hay nghĩ đến những cơ hội tốt hơn và cách tìm ra nó. Hãy suy nghĩ về việc liệu cơ hội nào sẽ giúp bạn tiến xa hơn trong sự nghiệp.
    2. Bạn muốn công việc đóng vai trò như thế nào trong cuộc sống của mình?
    Điều này đặc biệt quan trọng: Nếu bạn muốn làm được điều gì đó thật sự lớn lao thì bạn sẽ cần đánh đổi, hoặc ngoặc lại.
    Bạn cần biết rõ mình sẽ nên sống để làm việc chứ hay làm việc để sống. Để trả lời, trước hết bạn nên xác định xem mình muốn có những gì trong cuộc sống và công việc thì nên chiếm bao nhiêu % trong đó.
    Theo đuổi đam mê là lời khuyên dối trá: Vậy thay vì đặt câu hỏi đam mê của mình là gì, tốt hơn là bạn nên đặt cho mình 4 câu hỏi này và sẽ thấy sự nghiệp có ý nghĩa hơn - Ảnh 3.
    Hãy nghĩ xem điều này quan trọng đến mức nào?
    Trong cả một quá trình, tất nhiên bạn có thể điều chỉnh thứ tự ưu tiên nếu cần thiết, tùy theo tầm quan trọng của sự nghiệp đối với bạn lúc đó như thế nào. Ví dụ về các mốc thời gian có thể có sự thay đổi là hồi trẻ, khi đã lấy vợ, khi đã có con, khi có cơ hội thăng chức....
    3. Bạn cần làm gì để hoàn thành tốt công việc?
    Khi thể hiện một cách xuất sắc nhiệm vụ của mình, một cách tự nhiên, bạn sẽ cảm thấy yêu công việc hơn. Điều này được lấy ra theo thực tế cũng như từ nghiên cứu của các nhà khoa học . Cảm giác không có điều gì có thể làm khó bạn tại nơi làm việc sẽ khiến bạn được thoải mái về tinh thần, khiến bảo thân sáng tạo hơn và cuối cùng là dẫn tới những động lực lớn hơn.
    Vậy, hãy trau dồi những kĩ năng của mình để hoàn thành công việc một cách hiệu quả nhất. Đây là điều thực tế hơn việc ngồi nghĩ ngợi về những đam mê không bao giờ có giới hạn mà bạn cũng không thể tường hết.
    4. Bạn có thể sẵn sàng từ bỏ điều gì?
    Trong cuộc sống có rất nhiều thứ phải lựa chọn và đánh đổi, đòi hỏi bạn luôn phải cân nhắc thiệt hơn và quyết định sao cho đúng đắn.
    Theo đuổi đam mê là lời khuyên dối trá: Vậy thay vì đặt câu hỏi đam mê của mình là gì, tốt hơn là bạn nên đặt cho mình 4 câu hỏi này và sẽ thấy sự nghiệp có ý nghĩa hơn - Ảnh 4.
    Điều này tương tự như việc phân biệt giữa cái bắt buộc phải làm mà không thể thỏa hiệp được với cái bạn thích nhưng lại không cần thiết lắm. Hãy thành thật với lòng mình và suy nghĩ kỹ càng. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là bạn phải cảm thấy hạnh phúc, thậm chí nếu là những thứ phù phiếm nhưng lại khiến bạn vui vẻ, vậy đừng bỏ lỡ nó.
  • 7 điều đàn ông chỉ làm với người phụ nữ họ thực sự yêu thương

    Dưới đây là 7 biểu hiện khi một người đàn ông yêu thật lòng dành cho người phụ nữ của anh ấy.

    7 điều đàn ông chỉ làm với người phụ nữ họ thực sự yêu thương
    Người đàn ông yêu bạn thực lòng sẽ thẳng thắn nói cho bạn biết điều đúng, sai. (Ảnh minh họa).
    Không nuông chiều bạn
    Họ sẽ thẳng thắn nói cho bạn biết điều đúng sai. Họ sẵn sàng ngồi nghe bạn than vãn những chuyện không đâu, ngồi im lặng nghe bạn trút điều ấm ức, bờ vai chàng sẵn sàng cho bạn mượn nếu bạn muốn khóc.
    Sau đó họ sẽ phân tích cho bạn thấy đúng sai, bạn làm vậy có đáng hay không.
    Tôn trọng thời gian riêng tư của bạn
    Họ không muốn bạn làm một con búp bê luôn quấn quýt bên chàng. Họ yêu bạn nên luôn nghĩ đến bạn sẽ thế nào trong tương lai, bạn cần gì. Bạn cần bạn bè chia sẽ những lúc họ không thể làm điều đó hay những lúc hai người giận nhau.
    Dù bận đến đâu họ cũng dành thời gian cho bạn
    Khi yêu người ta thường muốn bên người mình yêu, muốn chia sẻ với nhau tất cả mọi thứ trong cuộc sống hằng ngày.
    Họ không phiền khi bạn cứ huyên thuyên về chuyện vui nào đó, muốn nhìn thấy bạn cười, tràn đầy sức sống như thế. Họ muốn mình là người đầu tiên bạn tìm đến khi có chuyện không vui. Điều đó chứng tỏ họ là chỗ dựa vững chắc cho bạn.
    Nói ít, làm nhiều
    Người đàn ông yêu bạn sẽ không thường xuyên "dẻo miệng" nói yêu bạn, họ chỉ đột nhiên ôm bạn thật chặt để thể hiện tình yêu.
    Khi họ cảm thấy bản thân mình yêu bạn thật nhiều, mọi lời nói đều trở nên sáo rỗng. Họ chỉ muốn bạn cảm nhận được trái tim đang đập loạn nhịp vì bạn, muốn bạn cảm nhận sự mãnh liệt của mình.
    Không bao giờ biết chán khi nói chuyện với bạn
    Giao tiếp giúp cả hai hiểu nhau hơn, biết thêm những thông tin đang diễn ra trong đời sống hàng ngày của nhau. Giao tiếp thể hiện sự quan tâm đến suy nghĩ, quan điểm và cảm nhận của đối phương, là nhu cầu được chia sẻ thông tin, cảm xúc và các mối bận tâm.
    Giao tiếp gắn kết còn giúp tình yêu phát triển bền chặt, giúp mối quan hệ được củng cố dựa trên cơ sở niềm tin và cảm giác an toàn khi là của nhau. Bạn nên hạnh phúc thay vì cảm thấy phiền phức khi chàng có nhu cầu chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn với bạn như một người thân.
    Ôm hôn bạn ngay sau khi thức dậy
    Sau mỗi cuộc "yêu", cả hai chìm vào giấc ngủ. Điểm khác biệt giữa một người đàn ông yêu thực sự và một người đến bên bạn chỉ vì ham muốn tình dục là ở chỗ, anh ấy sẽ dịu dàng, âu yếm và ôm hôn bạn.
    Dư vị yêu thương, cảm xúc hạnh phúc vẫn còn vẹn nguyên và anh ấy thể hiện nó thông qua nụ hôn, cái ôm, sự vuốt ve.
    Ngược lại, anh ta chỉ thỏa mãn nhất thời sau cuộc "yêu" rồi quên béng bạn, đứng dậy ra khỏi giường đầy lạnh lùng thì chứng tỏ anh ta không thực sự yêu bạn.
    Quan tâm đến gia đình, bạn bè của bạn
    Khi người đàn ông yêu thật lòng, anh ấy sẽ hiểu những gì quan trọng với bạn và làm cho bạn hạnh phúc.
    Nếu yêu bạn, anh ấy sẽ kiên nhẫn lắng nghe khi bạn chia sẻ những câu chuyện chi tiết về cuộc sống, người thân, bạn bè của bạn. Anh ấy nhận ra tầm quan trọng của họ trong đời sống của bạn và vì thế cũng tôn trọng gia đình, người thân, bạn bè của bạn như cách mà bạn tôn trọng họ.
  • 12 câu nói cùng bạn đi qua những tháng ngày đau khổ, hiểu được rồi nhất định sẽ vươn lên bứt phá

    Trong cuộc sống của người trưởng thành nào có hai chữ "dễ dàng. Vất vả, nhọc lắm, mệt lắm...nhưng bạn không có con đường quay lại tuổi thơ nữa rồi. Chấp nhận và bước tiếp thôi.


    1. Nếu không có ai bảo vệ, vậy chỉ có thể trở nên mạnh mẽ đến mức không có điểm yếu. Những đứa trẻ không có ô dù bắt buộc phải chạy thật nhanh. Nhan sắc đã không có thì càng phải chấp nhận cố gắng gấp nhiều lần. 
    Những người mà 15 năm trước đối xử với bạn dựa trên thu nhập của bố mẹ bạn, thì giờ họ lại căn cứ vào thu nhập của bạn để đối xử với bố mẹ bạn và con cái bạn. 
    2. Đừng cố gắng tự thông cảm với bản thân. Vì lúc nào bạn cũng nghĩ ra được lý do biện hộ cho sự lười của mình thôi.
    Hôm nay mình mệt thôi không đọc sách nữa. Mai bạn bè rủ đi chơi thôi không lên kế hoạch năm 2018 nữa. Ngày kia lại phải về quê, thôi không tập thể dục nữa. 
    Khoan hồng với bản thân là tự giết chết tương lai của chính mình.
    3. Bỏ cuộc thì dễ dàng thôi, nhưng không phải kiên trì rất ngầu sao? Hơn nữa, thiên hạ thường sẽ chỉ cười những kẻ quay đầu, nhưng lại rất khâm phục những người dám làm đến cùng vì ý chí sắt đá của họ.
    Nếu thử đi chạy marathon, bạn sẽ thấy có những người dù biết vạch đích đã có người về từ lâu, nhưng họ vẫn tiếp chạy để thử thách bản thân chứ không bỏ cuộc. Vậy nên có chí cứ cố gắng "chạy", vinh quanh rồi sẽ đến.
    4. Nơi có bóng đổ chắc chắn có ánh sáng. Trước lúc bình minh luôn là đêm đen. Nhiều lúc cuộc đời đẩy bạn xuống đáy để thử lòng bạn đấy thôi, nhẫn nại một chút, mọi chuyện sẽ khả quan hơn.
    5. Đứng thứ hai có nghĩa bạn là kẻ thua cuộc lớn nhất. Vì chẳng một ai nhớ đến kẻ đứng thứ hai. Người ta thường chỉ nhớ đội bóng giành chức vô địch, hiếm khi ai nhớ đội giành được huy chương bạc. 
    Đứng thứ ba thì không có gì tiếc nuối lắm, vì điều đó có nghĩa là bạn còn phải cố gắng rất nhiều. Nhưng nếu chỉ về nhì, bạn sẽ dằn vặt cả đời. Vậy nên, nếu cố gắng trước được, hãy luôn nhắm đến vị trí dẫn đầu.
    6. Người ưu tú hơn bạn vẫn đang cố gắng. Đừng nghĩ những người giỏi thì họ nhàn hạ, hãy nghĩ rằng chính vì họ phải "chạy" liên tục nên họ mới có và duy trì được vị trí hiện tại.
    Những người sinh ra đã không ở vạch đích thì lại càng cố gắng hơn rất nhiều. Cái gì trời không cho thì mình phải tự đi kiếm, không còn cách nào khác, ngoại trừ chấp nhận làm kẻ thất bại.
    7. Trong cuộc sống của người trưởng thành nào có hai chữ "dễ dàng. Đấy là cái giá của sự lớn lên. 
    Hồi bé thì chẳng phải lo nghĩ. Ăn gì có mẹ lo, làm gì có ba lo, học gì có thầy cô lo. Khi lớn, bạn phải gánh tất cả những trách nhiệm của cuộc đời lên vai mình. Vất vả, nhọc lắm, mệt lắm...nhưng bạn không có con đường quay lại tuổi thơ nữa rồi. Chấp nhận và bước tiếp thôi.
    8. Mẹ nói mệt rồi thì về nhà đi, ba nói ăn gì tốt một chút, đừng ăn khổ. Biết nghỉ ngơi đúng lúc để luôn duy trì năng lược tối ưu. Biết dành thời gian cho gia đình để cân bằng lại công việc. Đừng như một chú ngựa, cứ chạy mãi đến kiệt sức, sức khỏe tàn tệ để rồi chẳng chuyện gì thành công.
    9. Bây giờ bạn không cố gắng khiến bản thân có một cuộc sống mình mong muốn, trong tương lai bạn phải dùng rất nhiều thời gian cùng sức lực để đối chọi với cuộc sống mà bạn không mong muốn.
    10. Đừng để bạn của tương lai chán ghét bản thân lúc này. Đừng sống để 10 năm sau lại giá như tôi thế này, tôi thế kia. Đừng đợi đến khi không thể thay đổi rồi lại mới bắt đầu hối hận.
    Có những người người đã chết ở tuổi 25, nhưng 75 tuổi họ mới được chôn. Đừng làm một trong số những kẻ đó. 
    11. Nếu ai cũng hiểu bạn, vậy bạn phổ thông đến nhường nào? Thôi muộn phiền rằng cuộc đời này không ai hiểu bạn, vì thực ra là ai cũng cô đơn vậy thôi. 
    Đàn ông cũng đừng có chuyện gì cũng lôi lên mạng để mong người đời bấm "Like" an ủi. Lớn rồi, chấp nhận sự cô đơn của người lớn và trưởng thành đi.
    12. Luôn tin tưởng những điều tốt đẹp vẫn luôn xảy ra. Trời rồi vẫn cứ xanh, nắng vẫn cứ vàng, hoa vẫn cứ nở, ngày vẫn cứ qua và cuộc sống sẽ luôn nở nụ cười với bạn...nếu bạn chịu cười với nó.
  • THAM GIA ỦNG HỘ QUỸ HỖ TRỢ HỌC SINH NGHÈO SƠN MỸ

    QUỸ KHUYẾN HỌC SƠN MỸ STK: 0081001285203 Chủ sở hữu: Nguyễn Ngọc Tài Chi nhánh: Ngân hàng thương mại cổ phần VietcomBank chi nhánh Bà Rịa. Sđt: 0937.437.376 - 0866.456.876

    ADDRESS

    93, CMT8, Long Hương, Bà Rịa, BR-VT

    EMAIL

    ntd1608nh@ggmail.com

    TELEPHONE

    0937 437 376

    MOBILE

    096 898 1554